|
Lúc không biết, giờ không ngờ…. Nhờ khoa học, vốn học, thời nay, con người ta đang biết quá nhiều chuyện trên đời, kể cả những điều bí mật nhất trong vũ trụ, trong thiên nhiên. Tiếc là, chỉ c̣n một điều mà cả triệu năm rồi chưa ai dám nói ḿnh biết: giờ chết. Giờ chết của chính ḿnh th́ không biết đă đành, giờ chết của người thân đang nằm hấp hối trước mắt ḿnh kia, đôi khi cũng đoán non đoán già mà không chính xác nổi. Đúng là sự chết th́ cố định, giờ chết th́ bất ngờ. Đă không biết giờ chết, đôi khi chúng ta lại c̣n không muốn biết, không dám biết, không cần biết, chẳng quan tâm đến sự chết… v́ muốn cho cuộc sống ḿnh cứ thoải mái khỏi bị ám ảnh về một lần từ biệt, một lần chỉ đi từ nhà ra tới nghĩa trang thôi mà là chuyến đi xa muôn trùng: Tưởng gần mà lại hóa xa Ấy lần từ biệt căn nhà trần gian Bao nhiêu đưa tiễn bàng hoàng Tưởng người bất động trong quan tài buồn (Hồ Giang A) Nếu các Ki-tô Hữu Công Giáo hiểu rằng sự chết cố định, giờ chết bất ngờ, ư nghĩa của sự chết là một cuộc trở về quê hương mới, hẳn không cần bận tâm tới giờ chết nữa, nhưng điều đáng bận tâm là việc chuẩn bị cho sự chết thế nào, để biến cố ấy kết thúc một hành tŕnh quư giá, và mở ra một cuộc sống mới với Thiên Chúa, một cuộc sống mới của thần linh. Chúng ta vẫn nghe, vẫn hát: “Cuộc sống này chỉ thay đổi mà không mất đi” (Kinh Tiền Tụng lễ cầu hồn – Bài hát Sự Sống Thay Đổi, Ns. Phanxicô). Thay đổi như thế nào? Nếu chỉ dừng lại ở điểm “thay đổi” thôi, th́ vẫn c̣n mơ hồ lắm. Có nhiều người vẫn ước ǵ thay đổi có nghĩa là ḿnh sẽ lại tiếp tục làm người, nhưng là người tốt lành thánh thiện. Sao không xác tín cách mạnh mẽ rằng: việc thay đổi ấy là thay đổi t́nh trạng sống tạm bợ thành t́nh trạng sống vĩnh cửu, thay đổi từ t́nh trạng “người” sang t́nh trạng “thần linh”?
|